Dạ.
Đứng trước mặt Tùng, Lam ấp úng:
- Anh Tùng, em…
- Chuyện gì thế? Lên xe rồi nói.
- Em, em quên mất chiều nay đi sinh nhật anh . Hên là lúc chiều Tiên gọi điện, nó nhắc hôm nay sinh nhật anh, em mới nhớ. Do đó, do đó…
- Do đó thế nào?
- Do đó em chưa chuẩn bị quà cho anh. Em xin lỗi, ít bữa em sẽ bù cho anh.
Tùng thở dài:
- Đấy, anh biết trước em quên mà. Đáng lẽ anh nên gọi điện nhắc em. Thôi, không sao. Em dự sinh nhật của anh là quý rồi. Thôi chúng ta đi, trễ rồi.
- Dạ….
Tùng dừng xe trước quán Bar ở đường Bạch Đằng. Đây là Bar tập trung hầu hết dân ăn chơi của Đà Nẵng. Lam thấy ngại, tính nó dù rất ham vui, nhưng nó cũng có một quy tắc khi đi chơi, đó là “Không vào Bar”. Hôm nay nể lời mời của Tùng nên nó mới phá lệ.
- Vào đi em.
Tùng nắm tay nó, dẫn nó vào, như sợ lạc mất nó vậy. Ồn kinh khủng, tiếng nhạc xập xình làm nó khó chịu. Trước mặt nó là đám bạn của Tùng, tên nào tên nấy đều rất handsome, nhưng trông giống như giang hồ ấy. Nó thấy hơi sợ. À, còn phải nói đến ánh mắt hình viên đạn của mấy cô gái đang chằm chằm nhìn nó nữa chứ . Nó bất giác rùng mình.
- Hey Tùng, bữa nay đổi style rồi hả?
- Nhóc này đủ tuổi vị thành niên chưa vậy? Cẩn thận kẻo công an “túm” đấy!!!
- Baby chắc học lớp 9 là cùng!
Cả bọn phá lên cười. Tùng cũng cười, chưa kịp đáp thì:
- Hừ, nhóc 19 tuổi rồi, đừng coi thường nghe. Nói như mấy anh cũng xem là xúc phạm đến thân thể người khác, coi chừng công an bắt đó .
Nó bực bội nói. Dù mọi người ai cũng nói nó nhìn như học sinh cấp II, cấp III. Được khen trẻ ai không thích, nhưng giọng điệu của mấy tên đó khiến Lam bực bội ghê gớm.
- Ha ha, nhóc đùa bọn anh hả? Nhìn mấy chị này nè, 19 tuổi đấy, có lóc chóc giống nhóc không?
- Các anh không tin thì thôi! Tôi không nói dối.
Lam tức quá, nhưng không biết nói sao cho bọn họ tin. Đúng là nếu so dáng dấp và khuôn mặt với mấy cô gái ấy, bọn họ bảo nó đùa quả không sai.
- Thôi, em đừng tức giận nữa. Lam không nói dối đâu, tụi bây đừng trêu em ấy nữa .
- Mi nói gì? Không lẽ con bé ấy 19 tuổi thật sao?
- Uhm, 19 đó. Baby quá phải không?
- Hì, em cho bọn anh xin lỗi nhé. Nhìn em vậy ai tin em 19 tuổi chứ. Ủa, em là bạn gái mới của thằng Tùng à?
- Không sao, ai gặp em cũng không nghĩ em 19 tuổi. Em là bạn thân của em họ anh ấy. Em làm gì có cửa làm bạn gái anh Tùng chứ !…
Mấy cô gái đó cứ xúm xít xung quanh Tùng, làm đủ trò để gây sự chú ý. Lam bực nhưng không nói gì. Chán ơi là chán, nó ngồi ăn trái cây, uống nước chứ không biết làm gì. Chẳng có ai trò chuyện. Tùng thì “bận bịu” tiếp mấy cô kia, mời nó rồi giờ “bỏ rơi” nó thế này đây . Gần 7h rồi, chịu không nổi cái cảnh này, nó chen vô chỗ mấy cô gái, hét vào tai Tùng (ồn quá mà, nó hét to thế không chắc Tùng có nghe không ấy chứ):
- Anh Tùng, em về trước đây.
Tùng ngạc nhiên (hét lại):
- Sao thế em, đang vui mà.
- Vui cái con khỉ , em chán lắm. Em về đây.
- Ai chở em về chứ? Đứng đó chờ anh.
- Thôi, không cần đâu, để em nói bạn…
- Anh bảo em đứng yên đó! – Tùng gằn giọng.
- Dạ…
Tùng gọi tụi bạn lại, nói:
- Ta bận tí chuyện,về trước đây.
- Ơ thằng này, đang vui mà, chưa đi “tâng 2″ nữa mà?
- Thôi, tụi bây thích thì đi, ta bận thật. Tại Lam mai có bài kiểm tra, ta phải chở nhóc về học bài.
- Chà, ra dáng anh trai ghê nhỉ? Được rồi, mi về đi, bữa khác đi nhé.
- Ok, ta về đây.
Lam đưa mắt nhìn tụi “đầu gấu” (hot boy mà nó gọi thế đấy), mỉm cười:
- Em xin phép các anh về trước.
- Em về học chăm chỉ mai làm bài tốt nhé. Vì em mà thằng Tùng mất vui đấy!!!!
Nghe anh chàng đó nói, Lam liếc Tùng, cảm giác áy náy. Hiểu ý Lam, Tùng xua tay:
- Em đừng nghe thằng ấy nói bậy, mất vui gì đâu, ngày nào anh chẳng đi thế này. Còn mi, đừng phát ngôn bừa bãi.
- Eo ôi, phải mi không Tùng?
Tùng nhếch mép:
- Ta chứ ai. Bye, về nhé.
Thoát khỏi đám bạn, Tùng còn phải “đối mặt” với lũ con gái.
- Anh Tùng, sao anh về sớm vậy?
- Anh đành lòng bỏ em về sao ? Híc.
- Ở lại đi anh, nhờ người khác chở con bé đó về cũng được mà.
Thấy cử chỉ nũng nịu của mấy cô gái với Tùng, nó nổi cả da gà.
- Ngoan, chỉ hôm nay thôi. Ngày mai anh bù cho các em nhé!
Vừa nói, Tùng vừa “khuyến mãi” thêm một nụ cười chết người và đá lông nheo nữa. Híc, đúng là “mĩ nam kế” bao giờ cũng lợi hại .
- Anh nhớ nghen, không được lừa tụi em đâu.
- Uh, anh nỡ gạt mấy em đáng yêu thế này à? Thả anh ra đi, anh về nhé.
Giải quyết xong, Tùng thở phào, quay qua Lam:
- Xong rồi, giờ anh chở em về.
- Anh đúng là “cao thủ”.
- Em khen hay giễu cợt anh thế?
- Anh muốn nghĩ sao cũng được. Hì .
…………
- Lam, anh xin lỗi.
Nó ngơ ngác;
- Sao lại xin lỗi em?
- Đáng lẽ anh không nên đưa em đến những nơi như vậy. Đã mời em mà lại bỏ em ngôi một mình nữa…
- Không sao đâu, anh biết vậy là tốt rồi. Lần sau đừng dẫn em đến nữa là được. Em ghét Bar lắm, không bao giờ em đặt chân vào, vì anh nên em phá lệ đó.
- Cảm ơn em vì không giận anh nhé. Anh chuộc lỗi với em, được không? Muốn gì nào?
- Ặc, sinh nhật anh mà hỏi em muốn gì? Hi hi. Anh Tùng, em công nhận anh đẹp trai thật đó, đào hoa số 1 nữa, cặp một lần mấy cô. Sao anh không đi tìm “tình yêu chân chính”?
- Anh đẹp trai xưa nay ai cũng biết, mà giờ em mới khen? Ai bảo anh không tìm, chỉ là đang chờ…
- Chờ gì?
- Thôi, đừng nói chuyện này nữa. Em muốn ăn gì không? Hồi nãy em có ăn được gì đâu?
- Hi, anh khao em nhé? Uh, để xem, em muốn ăn bánh canh ở Nguyễn Chí Thanh.
- Ok, ôm anh chặt vào, nếu không ngã ráng chịu.
Vì sợ, nên Lam đành ôm chặt Tùng. Dẫu sao ngồi đằng sau Tùng không hồi hộp như lúc ngồi sau thầy. Lam chợt nhớ đến thầy quá! Không biết thầy đang làm gì nhỉ? Chắc đang đi Café, hoặc xem tivi…Trời hơi lạnh, ôm Tùng cảm giác thích thật ! Nó xem Tùng như anh trai, nên ôm cũng không ngại lắm. Còn Tùng thì khác, nếu Lam bảo Tùng quay mặt lại cho nó nhìn, chắc chắn nó sẽ nghĩ Tùng đang bị sốt 40 độ .
Hồi học 11, nó đã từng rất kết Tùng, nhưng nó lại luôn nghĩ rằng Tùng chỉ xem nó như em gái . Nó không dám thổ lộ tình cảm cho Tùng biết, nó sợ khi nói ra, tình cảm anh em cũng không còn, híc. Giá như ngày trước nó được Tùng chở đi chơi thế này, chắc nó hạnh phúc lắm . Bây giờ, nó chỉ thích thầy thôi . Nhưng giả sử (giả sử thôi nhé) Tùng ngỏ lời, 100% nó sẽ đồng ý( ). Tùng đẹp trai, ga-lăng, học giỏi…vậy cơ mà (mỗi tội lăng nhăng), ai không thích có người yêu như thế chứ, nhỉ ???? (mê trai quá ^^).
Đến trước nhà Lam, Tùng tạm biệt nó rồi phóng xe đi, Lam gọi với theo:
- Anh Tùng, em quên mất, chúc mừng sinh nhật anh nhé!!!!!!!!!
Rồi Lam mở cửa, thầm nghĩ với tốc độ đi xe như thế, chắc Tùng cũng gần về tới nhà. Ai ngờ, một bàn tay khẽ nắm tay nó, nó đứng tim, quay lại thì thấy…Tùng.
- Omo, anh chưa về hả? Làm em sợ chết khiếp!
- Đáng lẽ anh về đến nhà rồi, hi hi, nhưng nghe em gọi, anh quay lại. Cảm ơn em đã chúc mừng sinh nhật anh.
- Ặc, anh này kì cục. Sinh nhật anh, anh mời em đi ăn, em đã không tặng cho anh, chúc anh có một câu mà anh lại cảm ơn. Em mới phải cảm ơn anh chứ.
- Ừ, sao cũng được(là sao???). Anh về đây, chúc em ngủ ngon.
- Anh cũng ngủ ngon, bye anh. Em sẽ tặng quà cho anh sau .
Đang giảng bài, nhìn Lam thất thần, Nam bực bội :
- Này, em làm gì ngồi thừ người ra vậy? Tôi giảng nãy giờ em có nghe gì không?
- Ơ, híc, x
in lỗi. Tại em đang tiếc…
- Tiếc? Tiếc cái gì? Em mất tiền hả ?
- Không phải, tiền gì chứ. Em tiếc bài kiểm tra lần trước. Nếu học chăm chỉ như bây giờ thì không bị 0 rồi. Thêm con 3 nữa, không biết có gỡ được hay không? Mấy bài hệ nội tiết khó òm, không khéo ít bữa làm bị 0 .
- Thôi, lo học đi, chuyện qua rồi nhắc làm gì. Ai bảo em không lo học để giờ hối hận?
- Dạ, biết rồi…
- À, em có cuốn Atlat Giải phẫu sinh lí không?
Nó ngơ ngác:
- Atlat Giải phẫu hả? Hình như em nghe cô Chi nói qua rồi thì phải. Có quyển ấy học bài mau thuộc lắm hả thầy?
- Cũng gần như thế, người ta vẽ sống động như thật nên học nhanh nhớ. Em không có sao?
- Không….
Học được một chút, Lam giả vờ hỏi bâng quơ :
- Thầy, thầy dạy em thế này, thời gian đâu đi chơi với người yêu? Chị ấy có giận thầy không?
- Không.
Híc, thầy nói vậy tức thầy có người yêu rồi sao? Lam bỗng thấy lòng đau nhói .
- Thầy nói thật không? Vậy thì tốt, xem ra thầy biết chọn người đấy! Hi hi (Lam cười mà buồn kinh khủng ).
- Đùa em thôi.
- Thầy đùa? Trời! Thế chị ấy trách thầy à? Làm sao bây giờ?- Lam lo lắng hỏi.
Nam cười:
- Em làm gì lo lắng thế? Ý tôi là tôi chưa tôi có bạn gái. Vì vậy không có chuyện giận hờn gì ở đây cả.
Lam tròn mắt:
- Thầy nói thật không? Thầy chưa có người yêu à?
- Uhm, thật, tôi phải nói bao nhiêu lần em mới tin đây?
- Hi hi, em tin rồi. Thôi, học tiếp đi thầy.
Suốt khoảng thời gian còn lại, Lam học mà cứ tủm tỉm cười, Nam ngạc nhiên hỏi mãi:
- Em làm gì cười hoài nãy giờ thế
- Không có gì đâu, thầy đừng để ý .
( Mọi người chắc biết lý do làm Lam cười rồi chứ ???)….
Sáng hôm sau, My với Diệu vừa vào lớp đã bị Lam kéo lại:
- Nhanh lên, ta kể chuyện này hay lắm !
- Hay thật không? Mi lúc nào cũng toàn chuyện nhảm nhí thôi.
- Xì! Nghe này, thầy chưa có người yêu. Hi hi.
- Hả? Thật không? Ai nói mi biết?
- Thầy chứ ai! 100%. Hôm qua ta giả vờ hỏi thầy dạy ta học thế này thời gian đâu đi chơi với người yêu? Thầy nói chưa có người yêu, nên không sao cả. Ta vui cả buổi, ngồi học cười mãi, hi hi. Giờ cũng còn vui nè.
- Ờ, có lẽ thầy nói thật.
- Không lẽ thầy nói dối à? Thầy nói dối ta làm gì chứ ?
- Ta đâu bảo thầy nói dối đâu mà mi nổi nóng ghê vậy? Ha ha. Tụi ta chúc mừng mi nhé! Mi vẫn còn cơ hội đó, cố lên! Í, mới nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến kìa, linh thật.
- Ủa, Diệu, hôm nay học Sinh học di truyền phải không?
- Ừ, hình như mốt mới có giờ thầy mà. Thầy đến làm gì nhỉ? Ê, hay đến tim mi vậy Lam?
- Khùng, được vậy cũng quý ^^ .
Cả lớp cũng đang thắc mắc giống tụi nó, Nam bước vào, ra hiệu cả lớp trật tự rồi nói:
- Thứ 6 là buổi cuối cùng tôi dạy. Đến hôm ấy, lớp mình sẽ làm lại bài kiểm tra vừa rồi nhé!
- Trời, làm bài lại hả thầy? Tại sao vậy thầy? Híc, làm lại có khó hơn không thầy!
- Tôi xin lỗi các bạn. Hôm đó tôi bỏ xấp bài kiểm tra trong cặp, đang đi trên đường thì gặp tên cướp. Tên đó giật luôn cái cặp của tôi, nên bài của các bạn…
- Trời ơi, thầy bị cướp! Thầy có bị làm sao không thầy!
- Quỷ tha ma bắt tên cướp đó đi, dám cướp đồ thầy “iu” của ta. Hừ!!!!!!!!!!!
- Thầy có bị ngã không thầy?
- Không, tôi không sao. May tôi chống chân kịp nên không bị ngã. Chỉ tiếc bài kiểm tra…
- Thầy không bị gì tốt rồi. Tụi em làm lại cũng được mà, hihi. Thầy nhớ ra dễ dễ như lần trước nghe thầy.
- Ok, tôi sẽ ra mức độ dễ như lần trước, các bạn nhớ ôn bài nhé. Cảm ơn các bạn nhiều lắm. Chào cả lớp.
- Chào thầy ạ!
Lam chưng hửng. Thầy bị cướp hồi nào nhỉ, nó có nghe ai nói gì đâu? Bọn trong lớp cũng lạ thật, nếu gặp giáo viên khác, bắt kiểm tra lại thể nào tụi nó cũng bực bội, la ré…Vậy mà…Đúng là đẹp trai sướng thật….My cắt ngang suy nghĩ của nó:
- Hey Lam, thầy bị cướp khi nào, sao không kể tụi ta nghe?
- Ơ, ta cũng đang thắc mắc nè. Ta có nghe nhà ta nói thầy bị vậy đâu.
- Á à, ta biết rồi …
- Biết gì? – Lam và Diệu đồng thanh.
My cười “nham hiểm”, thì thầm vào tai Diệu và Lam:
- Hay là…
Tối, thầy qua nhà Lam.
- Ủa, thầy đi đâu vậy? Thầy mới dạy em hôm qua mà?
- Tôi đến đưa em một thứ.
- Gì vậy thầy? Có ăn được không?
Nam nhăn mặt:
- Đầu óc em lúc nào cũng nghỉ đến ăn uống với chơi bời.
Nam vừa nói vừa lấy trong cặp ra một quyển sách.
- ” Atlat Giải phẫu sinh lí”. Ở đâu vậy thầy?
- Em hỏi toàn những câu vô nghĩa. Mua chứ ở đâu ra?
- Thầy đưa em làm gì vậy?
- Trời ơi, em làm tôi tức chết mất . Để em học chứ làm gì? Em còn hỏi gì nữa không?
- Không, hi hi. Trời, 350K lận hả? Thôi, em không mua đâu, đắt quá .
- Em mua quá trời poster, album…đắt xấp xỉ quyển này, em không than một tiếng. Còn thứ cần cho việc học em lại…
- Hi hi, cái gì em thích tốn bao nhiêu em không tiếc .
Nam thở dài:
- Tôi đoán thể nào em cũng nói vậy mà. Biết em “ki bo” nên tôi mua tặng em đấy.
- Hả? Thầy…tặng em? Thôi, em không lấy đâu…
- Việc học quan trọng hay sĩ diện quan trọng?
- Ơ ơ…
- Đừng có “ơ ơ” nữa, tôi ghét nghe em lúc nào cũng “ơ ơ” lắm! Nếu không có quyển Atlat này, với đầu óc em, chắc tới già cũng không nhớ nổi các cơ quan trong cơ thể con người đâu. Tôi sợ em học hành không ra gì, tôi bị ba mẹ quở trách nên mới “hy sinh” để mua quyển Atlat cho em. Em lo mà học đi đấy!
- Em, em, cảm ơn thầy!
- Không cần nói suông, thứ 6 có bài kiểm tra, làm tốt thì coi như cảm ơn tôi rồi…
- Thầy, lúc sáng, thầy nói dối phải không?
- Nói dối gì?
- Chuyện, chuyện bị cướp ấy….
- Ừm, tôi nói dối đấy. Có chuyện gì à?
- Không không, nhưng, tại sao thầy lại nói dối như thế?
- Tự mà hiểu lấy, tôi không giải thích đâu. Tôi về đây….
Một tin nhắn “bay” đến điênh thoại của Diệu và My: “Uh, thầy nói dối chuyện bị cướp đấy. Ta hỏi vì sao, thầy bảo tự hiểu. Híc, thầy còn tặng ta quyển Atlat giải phẫu 350K nữa, bảo ta lo học. Thương thầy quá “…
Nhờ sự “dạy bảo” nhiệt tình của thầy và trí thông minh “siêu phàm” của mình, Lam đã hoàn thành xuất sắc bài kiểm tra. Nó vô cùng tự hào vì bản thân nó . Trong lúc đợi nửa lớp còn lại kiểm tra, nó “tám” với con My. My cứ lải nhải hoài điệp khúc:
- Nhất mi rồi nghe Lam! Ta thấy thầy thương mi lắm đó, ghen tị quá, híc híc .
- Hừ, thương nỗi gì. Thương cái kiểu anh trai thương em gái ta cóc cần . À mà không, dẫu sao như vậy còn tốt hơn không có tình cảm gì với ta .
- Đúng là “được voi đòi tiên” mà…
Lam lấy dế yêu, gởi một SMS đến thầy “iu”của nó: “Thầy, em làm bài rất ok. Hi hi, em cảm ơn thầy nhiều nhiều”…
Tan học, để thưởng “nóng” cho sự chăm chỉ suổt mấy ngày qua, Lam quyết định đến K-pop Manga “tậu” album siêu hot mới ra lò tuần trước của SHINee (mơ thôi, không biết bao giờ mấy oppa mới ra album đây??? ^^).
Ra khỏi quán, chưa kịp vui sướng vì sắp được ngắm mấy oppa kute, thì tim Lam bỗng như muốn ngừng đập khi thấy cảnh tượng trước mắt . OH MY GOD!!!!! Chiếc xe đạp của nó đã…biến mất . Chuyện gì thế nhỉ? Chìa khóa xe vẫn đang trên tay nó kia mà . Vậy chiếc xe nó biến đi đâu?(ngốc quá ^^). Nó bàng hoàng nhận ra xe nó đã bị tên trộm quỷ quái nào “cuỗm”mất. Hu hu, nó muốn khóc quá ! Chiếc xe ấy mẹ mua tặng nó khi nó đỗ vào lớp chuyên của trường năm lớp10. Chiếc xe ấy gắn bó với nó biết bao kỉ niệm. Vậy mà…Nó rủa tên trộm không thương tiếc. Đang rủa, nó chợt thấy giờ có **** cũng không được gì, quan trọng nhất bây giờ là về nhà. Nhưng làm sao về? Nó đi bus không được cơ mà. Mở cặp lấy điện thoại, không hiểu sao nó lại gọi cho Tùng.
-Anh nghe đây, có chuyện gì thế em?
- Híc, anh đang ở đâu vậy?
- Anh đang mua phở cho mẹ anh, chỗ đường Quang Trung ấy. Có chuyện gì mà nghe giọng em gần khóc đến nơi vậy?
- May quá, anh qua quán K-pop Manga ở 52 Hải Phòng được không? Đến rồi em kể…
- Ok, chờ anh một tí nhé.
Chưa đầy 5 phút sau, Tùng đã có mặt. Cũng may quán phở ấy ở gần K-pop Manga, nếu không Lam cũng chờ dài cổ.
- Lam, sao thế? Em khóc à? Chuyện gì nói anh nghe coi.
- Em mất xe rồi anh ơi. Hu hu…
Nãy giờ nó bản lĩnh lắm, mắng tên trộm kia nữa mà, nhưng Tùng đến, nó mít ướt vậy đấy.
- Trời, em làm gì mà mất xe?
- Em khóa xe, vào mua album mới của SHINee, lúc đi ra đã không thấy xe nữa. Giờ phải làm sao đây? Ba mẹ em biết chắc chết mất …
- Thôi, chuyện đã lỡ rồi, em nín đi. Đừng lo, ba mẹ em sẽ không trách đâu, yên tâm. Đừng khóc nữa, lên xe anh chở về.
Lam gật đầu, trèo lên xe.
- Em hên lắm nhé, hôm nay anh được nghỉ. Nếu không lúc nãy em gọi anh không thể đến chở em về thế này rồi.
- Híc, may thật. Đường Quang Trung cũng gần đường Hải Phòng nữa.
- Uh, mà sao em gọi cho anh vậy. Lỡ anh đang đi học thì sao, trường anh cách chỗ này hơn 20 km, anh đến sao kịp?
- Hi, em không biết vì sao lại gọi cho anh nữa. Nhưng nếu anh không đến được, em sẽ gọi cho ba mẹ em.
- Anh rất vui .
- Em mất xe, buồn thúi ruột mà anh lại vui? Đúng là “vui trên nỗi đau khổ” của người khác mà .
- Bởi vì, trong lúc khó khăn, người đầu tiên em nghĩ đến là anh…Anh vui vì điều đó…
Tùng nói hơi nhỏ, thêm nữa lúc ấy Lam đang ngắm cái poster phim ở BigC nên không nghe rõ Tùng nói.
- Hả, anh nói gì, em nghe không rõ.
- Thôi, em không nghe cũng được.
- Xì….
Đúng như Tùng dự đoán, ba mẹ nó không trách mắng gì, chỉ nhắc nhở nó lần sau phải cẩn thận, “tốt nhất đừng đến chỗ đó nữa”- ba nó dặn. Nó không nói gì, thà bảo nó đừng đến trường, chứ đừng mơ cấm nó đặt chân đến K-pop Manga . Tùng nháy mắt với nó, ý bảo “thấy chưa, anh đã nói ba mẹ em không la rồi mà”. Nó le lưỡi, mỉm cười lại. Tùng về rồi, ba nó gọi lại bảo:
- Tạm thời, ba hoặc mẹ sẽ chở con đi học. Nhưng con phải lo tập xe máy đi (vừa nói ba vừa chỉ chiếc xe Max đặt ở góc nhà). Ba mẹ chỉ chở 1 tháng, à không, 3 tuần thôi. 3 tuần sau, con vẫn chưa đi xe máy được thì tự đón xe bus…
- Sao ạ??? – Lam hét lên.
- Bắt con tập xe á? Thôi, con không tập đâu, mua cho con xe đạp khác nghe ba – Nó năn nỉ.
- Hừ, 19 tuổi đầu rồi mà còn đi xe đạp. Không nói nhiều, lo tập xe ngay. Còn không ba bắt đi xe bus đó. Con chọn cái gì?
Hu hu, sao mà ba nó ác quá! Biết nó không đi bus được, vậy mà…Nó tiu nghỉu:
- Dạ, tập xe, híc …
- Tốt, xem ra mất xe đạp cũng có cái hay. Con lên phòng thay quần áo rồi xuống ăn cơm…
Omo, xe quý của nó bị mất mà ba nó có thể vui vẻ nói vậ
y được sao? Hu hu, vậy là nó phải tập đi xe máy thật à? Chán quá, nó sợ đi xe máy lắm, đường phố đông nghịt, đi xe đạp nó còn run, huống hồ gì đi xe máy. Nó mà vác xe máy ra đường chắc chắn gây tai nạn thường xuyên …
- Này, em đừng hành hạ cái tai của tôi nữa được không?
- Chứ em biết than thở với ai đây?
- Phiền quá, em than thở với ai mặc em, đừng than với tôi.
- Hừ, thầy xấu xa quá. Em không thèm, em sẽ gọi cho anh Tùng, anh ấy lúc nào cũng lắng nghe em, thầy chỉ biết quát mắng em là giỏi…
- Này, em nghĩ tôi như vậy à? Được rồi, cứ gọi đi, nhưng tôi đảm bảo giờ này nó không nghe máy đâu.
- Thầy giỏi đoán mò.
- Không tin à? Gọi rồi biết. Chắc chắn nó đang ở Bar với mấy em nào đó…
- Xì, không tin . Thầy đợi nhé…
- Alo, anh Tùng hả? (Nam lầm bầm:”Quái, sao hôm nay thằng nhóc lại nghe máy nhỉ?” ).Hi hi, em gọi tâm sự với anh thôi. Uh, mai ba mẹ em sẽ chở em đi học, nhưng em phải tập xe máy. Híc, nếu sau 3 tuần em vẫn chưa đi xe được, ba em sẽ tống cổ em lên xe bus. Hu hu, em chán từ trưa đến giờ đây này. Mà hôm nay anh không đi chơi à? Cái gì, anh “tu” à? Anh có mà “tu hú”, hì. Em tin được bao nhiêu % ? 100% á? Để xem đã…Ơ, sao tự nhiên giật điện thoại của em?
- Anh Nam đây. À, anh đang dạy Lam ấy mà, cô ấy lười học lắm, nên anh phải kèm, chứ để cô ấy thi lại ba mẹ anh đuổi anh ra khỏi nhà luôn. Uh, thôi anh tiếp tục “sự nghiệp giáo dục” cao cả