Insane
Tindaik.apk.vn: Kho game Androi - Apk hot và miễn phí
Uc Browser 9.5: Phần mềm lướt web và download nhanh nhất, tiết kiệm chi phí.
TIINDAIK.MOBIE.IN
THẾ GIỚI GAME , GIẢI TRÍ TRÊN DI ĐỘNG
Tindaik.mobie.in
09:49 10/08/26
Tải trang giây
[Truyện tình yêu] Thầy, Em yêu Thầy
A2 Tindaik (Admin) [ON]
#1 Pro
Tae Min…Ôi trời, tôi xem cả ngày cũng không hết đống này.
- Ê, sao thầy dùng từ “đống” để nói về báu vật của ai vậy chứ?
Nam làm lơ, tiếp tục nhìn sang kho DVD, album của nó:
- Em chơi sang quá nhỉ? Mua cả đĩa gốc nữa. Em xem hết chưa vậy?
- Xem hết rồi, ngày nào em cũng xem lại nữa.
Nam nhìn nó “thất thần”, không phải vì “sắc đẹp” của nó, mà vì mức độ “cuồng” của nó. Rồi Nam nghiêm mặt:
- Em nghe tôi nói đây! Em phải dọn dẹp bớt chỗ poster, ticker, album kia đi. Như vậy em mới học hành được. Nếu em thích thi lại, thích không tốt nghiệp, thích ba mẹ thất vọng, thì cứ việc để đó. Tùy em thôi.
Lam im lặng. Rồi nó bắt đầu thu dọn, lòng buồn vô hạn.
- Đợi tôi về rồi dọn, em cũng biết nghe lời đó. Mà tôi không hiểu, sao em lại “si mê” tụi đó quá vậy?
- Thầy dùng từ đàng hoàng nghe. “Tụi đó” gì chứ? Thầy không được xúc phạm các anh.
Nam bật cười:
- Các anh? Tôi phải công nhận làn sóng Hàn Quốc kinh khủng thật (biết điều đấy ^^)!!!! Ok, tôi không nói “tụi đó” nữa. Này, em thích “các anh” làm gì? Em cũng đâu thể gặp “các anh”? Thích tôi không tốt hơn sao? Tôi còn đẹp trai hơn, ai nhỉ, à, Lee Min Ho, rồi TVXQ gì đó ấy chứ! Tôi có thể ngồi đây cho em nhìn ngắm thoải mái, cho em chữ kí cũng được. Còn cơ hội em gặp “các anh”, nói thật chứ xác suất là 1/100.
- Mặc kệ em, dù không có hy vọng em cũng cứ thích. Thích thầy em được gì chứ? Thầy có thích em lại không? Để em thích các anh trong vô vọng còn tốt hơn.
Không khí bây giờ trong phòng ngột ngạt, căng thẳng. Hai bên không ai nói gì nữa. Lam không biết làm sao thoát khỏi hoàn cảnh này. Nó đang tính cách thì may làm sao, điện thoại nó báo tin nhắn. Lam chụp lấy điện thoại, định đọc, nhưng Nam đã giật cái điện thoại trên tay nó:
- Học, trễ quá rồi. Học xong rồi đọc tin nhắn sau. Em tắt luôn điện thoại đi. Tôi không thích đang học mà có ai gọi đến đâu.
Dù bực bội Nam, nhưng Lam không dám phản kháng lại. Nó ấm ức tắt máy, lấy giáo trình ra. Haizzzz, thôi kệ, dẫu sao cũng nhờ tin nhắn ấy…
- Tập trung vô đây. Tôi giảng bài hệ tuần hoàn trước. …
- Hiểu không?
- Sơ sơ.
- Sơ sơ được rồi. Tôi phải giảng lại chỗ nào không?
- Chỗ máu chảy về van nhĩ thất, nhĩ phải, động mạch, tĩnh mạch ấy. Em hay quên..
- Được rồi, tôi bày cách này dễ nhớ...lắm…
Híc, mới đó 9h rồi, mới học hơn 30′ mà nó ngáp lên ngáp xuống:
- Buồn ngủ rồi à?
Nó gật:
- Đừng học nữa nghe thầy, bữa khác học. Cái gì mà ép em học nhiều quá, là em…buồn nôn đó.
- Em nói thật đó. Hồi ôn thi Đại học, ông thầy ra chục bài lượng giác, em giải 5 bài đã chịu không nổi, nên không thèm làm nữa. Với em cái gì cũng phải có mức độ thôi.
Nam phì cười:
- Được rồi, nghỉ thì nghỉ, tôi sợ em nôn thật chắc chết tôi. Mới học có chút xíu mà em quá tải à? Vậy khi nghe nhạc, xem phim có thế không. Mai ở nhà lo đọc lại bài đó, buổi tiếp theo tôi kiểm tra.
Lam nhăn mặt:
- Trên trường kiểm tra chưa đủ hả thầy? Híc. Để em tiễn thầy về.
Mẹ nó niềm nở nhìn Nam:
- Con bé học thế nào con?
- Dạ, cũng được cô.
- Uh, con cố giúp nó nhé. Nó lười lắm, không chịu học gì hết. Hồi thi ĐH nó cũng chơi suốt, cô sợ nó không đậu được trường nào luôn.
- Dạ, con sẽ cố, cô yên tâm, con bé cũng thông minh lắm.
Vừa nói Nam vừa nháy mắt với Lam. Lam đỏ mặt nhưng may sao, Nam không thấy.
- Thưa cô chú con về. Tôi về đây. Anh về nghe Hiển (khổ, xưng hô đủ kiểu).
Nam về rồi, Lam mở máy lên xem tin nhắn. Ặc, Ti nhắn tin, hỏi nó học hành với Nam thế nào. Lam gọi điện cho Ti luôn, giờ nó lười nhắn quá (chơi sang quá ^^)….
Sáng hôm sau, vừa đến lớp, Lam kéo hai con bạn lại:
- Ta kể chuyện này nè. Tối qua…
- Trời, romantic quá !!!!
- Dẹp đi, ta khốn đốn thế này mà mi cho là romantic hả? Híc.
- Thầy tốt thiệt đó chứ!
- Nếu tốt thật ta đã sung sướng rồi. Cũng là do ba mẹ thầy bảo phải quan tâm ta thôi.
- Xì, đừng nghi ngờ lòng tốt của thầy chứ mi. Phải biết trân trọng.
- Ta không cảm nhận được lòng tốt của thầy như mi nói. Hi hi.
- Ngốc quá đí, có ngày mi hối hận vì đã nghi ngờ thầy cho xem. Chà, thầy dạy kèm, tuyệt quá. Mi thấy thầy dạy hay không?
- Ờ, công nhận dễ hiểu.
- Thấy chưa, ta đã nói mà. Bữa nào ta phải qua học ké mới được.
- Mơ đi, đừng hòng ta cho mi qua phá đám nhé.
- Hứ, ta giỡn thôi làm gì ghê vậy? Thầy của mi có gì hay ho, anh Nhật của ta No.1.
- Chứ ta có nói anh Nhật mi không No.1 à? Ta cũng đùa thôi, thích thì qua nhà ta, ta nói thầy dạy luôn. Mình ta học cũng ớn, thầy “phát-xít” thế nào mi biết rồi!!!!
- Thôi, ta nói vậy, chứ ta cũng sợ thầy. Giá như lúc nào thầy cũng hiền thì ok rồi.
- Bởi vậy mới nói con người đâu phải lúc nào cũng hoàn mỹ. Thầy phát-xít vậy mà con gái theo quá trời, nếu mà tính tình thầy bình thường chắc xã hội loạn ^^.
- Mi nói chuẩn không cần chỉnh luôn! Này Lam, giờ mới nhớ, mi về đọc lại lý thuyết Kí sinh trùng đó. Thầy gọi vài đứa lên hỏi, trả lời không được cũng tiêu với thầy á.
- Trời, mai ta thực tập rồi. Tối nay còn phải ngồi ôn Giải phẫu nữa. Sao khổ quá vậy nè?
- Cố lên đi cưng!
Tối hôm đó cả nhà sửng sốt khi thấy Lam vừa ăn cơm xong đã vội lên phòng học bài. Ai cũng cam đoan rằng ngày mai trời sẽ mưa to lắm cho xem.
Đọc xong phần còn lại của Hệ tuần hoàn, Lam…lăn quay luôn. Nó ghét ông tác giả viết nên cuốn sách này, à không, nó ghét ông nào tạo ra cái môn Giải phẫu sinh lí. Mệt, buồn ngủ, nhưng Lam cũng cố lấy cuốn giáo trình Kí sinh trùng đọc sơ qua. Nó không muốn ngày mai là kẻ xui xẻo bị thầy gọi lên mà không trả lời được. Tội nghiệp Lam, nó mệt quá, mới đọc 2,3 trang đã ngủ quên luôn. Híc….
Phòng thực tập
- Mi coi lại bài chưa? – Lan hỏi Lam.
- Ôi, hồi tối ta coi bài Giải phẫu, đọc xong đã hơn 10h rồi. Ta mới lấy cuốn Kí sinh trùng ra đọc vài trang, thì ngủ hồi nào không hay.
- Trời, lỡ lát nữa thầy hỏi không biết là chết mi luôn đó. Mấy đứa tổ 1 không đọc bà
i trước, bị thầy la tơi bời hoa lá.
- Thôi, mi đừng nói nữa. Ta sợ quá!…
Nam bước vào, nhìn một lượt rồi hỏi:
- Ai là nhóm trưởng? Điểm danh chưa?
Mai đứng dậy:
- Dạ thưa thầy, tổ em 21 bạn, có 2 bạn chưa đến.
Nam nhíu mày:
- 7h học mà giờ này chưa đến à? Đọc tên hai bạn đó cho tôi.
Cả bọn đưa mắt nhìn nhau, le lưỡi.
- Dạ, Lê Anh Quân và Trần Kim Ngọc.
- Có phải anh lớp trưởng không?
- Dạ.
- Hừ, lớp trưởng mà không gương mẫu gì hết.
Vừa lúc đó, Quân hớt hải chạy vào, đằng sau là Ngọc:
- Thưa thầy cho em vào lớp.
- Lớp trưởng mà đi học trễ vậy à? Như thế sao làm gương cho các bạn được?
Quân cúi đầu không nói gì. Nam hạ giọng:
- Vào lớp đi. Cuối giờ hai bạn ở lại dọn vệ sinh phòng…Các bộ môn khác tôi không biết thế nào. Nhưng học ở đây phải đi học đúng giờ, 7h tôi vô mà ai chưa đến thì bữa đó coi như nghỉ học không phép. Mà nghỉ học không phép dù một buổi cũng không được thi thực hành. Các bạn rõ chưa? Hôm nay buổi đầu tiên nên tôi bỏ qua.
- Xếp giáo trình lại, nghe tôi hỏi đây. Cho tôi biết cấu tạo của một Kính hiển vi quang học…Nhóm trưởng, tổ mình bắt đầu từ số thứ tự bao nhiêu?
- Dạ, từ 20 đến 41 ạ.
- Ok, bạn có số thứ tự 30 đứng lên trả lời nào.
Nhiều đứa chưa ôn bài thở phào. Lam có thở phào không? Dĩ nhiên là không, vì số 30 là nó mà. Hu hu. Nó thất thểu đứng dậy:
- Thưa thầy, kính hiển vi gồm có, ơ, thị kính, mâm kính…
- Dừng lại đi. Kính hiển vi gồm hai bộ phận nào?
Bộ phận gì nhỉ? Hình như hồi tối nó có đọc rồi. À, may quá, nhớ rồi:
- Ơ, dạ, bộ phận cơ học và quang học.
- Đúng, kể cấu tạo theo cơ học và quang học đi.
- Thưa thầy, bộ phận quang học gồm gương, tụ, tụ, tụ quang…Cơ học gồm mâm kính, thân kính, ốc đại cấp, ốc vi cấp, ơ, vật kính, thị kính…Em nhớ từng đó thôi thầy.(nó nói càng, giờ biết gì nói nấy chứ sao).
Nó thấy con Mai ngồi đối diện lắc đầu liên tục, miệng nhắc nó cái gì đó mà nó không hiểu. Cả tổ nghe nó nói thì rộ lên”Sai rồi, sai rồi…” làm nó hoảng quá.
- HỌC HÀNH KIỂU GÌ VẬY? NÓI CÁC BỘ PHẬN CŨNG SAI. VẬT KÍNH, THỊ KÍNH MÀ LÀ BỘ PHẬN CƠ HỌC À? AI DẠY EM VẬY? NHỮNG CÁI CỰC KÌ CƠ BẢN CÒN KHÔNG BIẾT THÌ CÒN HỌC HÀNH GÌ NỮA. KÍNH HIỂN VI BAO NHIÊU BIẾT BAO BỘ PHẬN, EM KỂ CHƯA ĐƯỢC ½. LƯU TRÀ LAM, EM HỌC KIỂU ĐÓ THÌ NGHỈ LUÔN ĐI, ĐỪNG HỌC NỮA.
Nước mắt nó rơi lã chã. Nó tủi thân quá. Tại ai chứ? Tại thầy. Nếu thầy không bảo nó ôn bài Giải phẫu để tối nay kiểm tra thì nó đã đọc Kí sinh trùng rồi. Tại vì sợ thầy quá nên nó mới đọc bài Giải phẫu. Thầy không biết nó đã cố gắng đến mức nào để đọc xong bài Hệ tuần hoàn. Càng nghĩ nó càng khóc. Cả tổ nó im phăng phắc, có lẽ đứa nào cũng shock trước tiếng quát vừa nãy của thầy. Con My và con Lan ngồi bên thì thầm:
- Đừng khóc nữa Lam ơi.
Đối diện, tụi bạn cũng bảo nó nín đi.
- CÒN KHÓC NỮA HẢ? TÔI NÓI CÓ GÌ SAI SAO? EM TRẢ LỜI ĐI. TÔI NÓI SAI CHỖ NÀO MÀ EM KHÓC.
- Dạ không, thầy nói đúng, không sai chỗ nào cả. Em xấu hổ quá nên khóc thôi. Thưa thầy cho em ra ngoài rửa mặt.
Không đợi Nam có cho phép hay không, Lam đã chạy ra khỏi phòng. Nó vô phòng vệ sinh ngồi khóc.
- Lam, nín đi mi. Vô phòng đi.
Lam ngẩng đầu lên. Là My.
- Ta không vô đâu.
- Mi nghĩ gì mà không vô hả? Muốn chọc giận thầy thêm à?
- Ta muốn nghỉ học, ổng nói đúng, ta học kiểu này thì nghỉ quách chứ học làm gì. Ta sẽ thi lại trường khác.
- Khùng quá. Thầy bực bội nói vậy thôi, chứ không lẽ muốn mi nghỉ…
- Thôi, đừng nói nữa. Vô thôi, ta sẽ suy nghĩ thêm chuyện nghỉ học
- Suy nghĩ cái con khỉ, đầu óc mi toàn suy nghĩ bậy bạ không đâu. Dẹp cái suy nghĩ điên khùng đó đi.
Hai đứa dắt nhau vào lớp. Thầy không nhìn nó dù chỉ một chút, híc. Quân đang trả lời các quy trình sử dụng kính…
- Tôi nhắc lại về bài kính hiển vi, lắng nghe cho rõ nhé….
- Có ai thắc mắc gì nữa không?
- Dạ không.
- Tốt, bây giờ mở tủ lấy hết kính ra. Hai em một kính. Đọc tên và số thứ tự ở trên thân kính. Nếu kính số 1 bị hư hỏng gì thì hai em dùng kính đó sẽ chịu trách nhiệm. Đọc tên đi.
- Nguyễn Thị Mỹ Linh và Trần Ngọc Minh kính số 1.
- Lưu Trà Lam và Nguyễn Thị Trà My kính số 2……
- Hôm nay tôi sẽ hướng dẫn các bạn cách lấy ánh sáng bằng gương khi soi kính. Nhìn tôi làm mẫu một lần. Tôi sẽ làm từ từ cho các bạn dễ theo dõi. Đầu tiên xoay gương về phía ánh sáng, mở màn chắn sáng.
- Rồi xoay vật kính 10X vào giữa mâm kính và điều chỉnh khoảng cách tụ quang phù hợp lỗ chiếu quang. Tiếp theo…
Lam tập trung nhìn thầy làm. Không hiểu sao thấy cái kính hiển vi, ý định nghỉ học của nó chạy đâu mất.
- Xong rồi, bạn nào lại đây nhìn thử.
Nam đưa mắt nhìn Lam, như muốn bảo nó lại. Nhưng nó lại chạy tuốt ra xa, Mai bước lại xem:
- Thế nào? Rõ không?
- Dạ rõ.
- Lát nữa chắc chắn sẽ có bạn lấy ánh mà phi trường sẽ có chỗ tối, chỗ sáng. Khi đó giải quyết thế nào biết không?
- Các bạn phải chỉnh gương. Còn khi sáng quá hoặc tối quá thì chỉnh tụ quang, rồi chỉnh gương. Nhớ mấy trường hợp đó chút nữa sẽ gặp đấy. Thực hành đi, có gì thắc mắc hỏi tôi.
Nói xong Nam rời khỏi phòng. Cả bọn thở phào nhẹ nhõm. Mai hỏi Lam:
- Hồi nãy sao bà nói sai hết trơn vậy? Tui nhắc bài mà bà không nghe.
- Uh, tui có thấy bà nhắc, nhưng lúc đó hoảng quá, tui không hiểu bà nói gì. Híc, sao mà xui xẻo thế không biết !!!
- Công nhận mi xui thiệt. Từ hôm đầu tiên thầy vô mi đã bị gọi lên rồi. Mà sao hồi tối mi không lo học Kí sinh trùng, học Giải phẫu làm gì? – Lan thắc mắc.
Lam chưa kịp trả lời thì thằng Quân nhắc:
- Lo thực tập đi, thầy sắp vô rồi.
Lời nhắc nhở của Quân có hiệu lực tức khắc, đứa nào cũng tập trung vô lấy ánh sáng.
- Híc, sao lấy nãy giờ mà không được vậy kìa? Tức quá!
- Ôi, sao phi trường của ta tối thui thế này?
- Mừng quá! Ta làm được rồi nè!!!
Cả phòng nhộn nhịp cả lên, đứa thì than thở, đứa mừng rỡ…
- Này, các bạn ngồi lên ghế đàng hoàng mà làm, không được đứng.
- Thầy ơi, thầy xem em sai chỗ nào mà ánh sáng tối dữ vậy thầy!
- Xem của em đúng chưa thầy?
- Đưa tôi xem…
My làm xong rồi, nó rời khỏi ghế cho Lam vào làm. Nó vừa ngồi xuống thì thầy bước đến bên cạnh nó:
- Ngồi thẳng lên. Đầu tiên em xoay gương phẳng về phía có ánh sáng, rồi mở chắn sáng ra…
Lam quay qua, nhìn vào mặt thầy nói:
- Em tự làm được rồi, dù em tệ đến mấy thầy cũng không cần phải vất vả đứng đây chỉ bảo em đâu. Không làm được em sẽ hỏi các bạn.
Nam sững sờ khi nghe nó nói thế. Nó cũng không hiểu sao nó có thể nói như vậy với thầy. Nhưng, thực tâm, nó không muốn thầy coi thường nó, không muốn thầy gượng ép quan tâm đến nó…
Nam cười-một nụ cười cay đắng, rồi lại bước đi. Bóng Nam trải dài trên hành lang…
- Lam, sao mi nói với thầy thế hả? – My thở dài.
- …………..
- Thầy quan tâm mi như vậy…
- Đừng nói nữa, ta muốn tập trung làm.
My (lại) thở dài. Mấy đứa trong tổ cũng thắc mắc vô cùng:
- Con Lam lạ quá! Mà thầy cũng lạ, có vẻ rất quan tâm nó, nhưng sao nó kì cục vậy chứ? Hồi nãy nó nói vậy, thầy còn cười nữa.
- Cười à? Tui thấy cười như khóc ấy. Tội nghiệp thầy quá !!!!!!!!!
Tối, nó đang coi lại bài thì nghe tiếng gõ cửa. “Ai mà lịch sự dữ vậy? Ba mẹ hay thằng Hiển có bào giờ gõ cửa đâu?”- Lam nghĩ thầm.
- Vào đi, cửa không khóa.
Nam đến. Nó nhìn Nam một cái thật nhanh, nó không nói gì, rồi dán mắt vào cuốn giáo trình, coi như không có Nam ở đây. Nam ngồi xuống bên nó, cũng im lặng.
Một lúc lâu sau, Nam mới khẽ hỏi:
- Em,………, em ghét tôi lắm phải không?
- ……………
- Em nói gì đi chứ, như thế này tôi khó chịu lắm, em hiểu không?
Dường như những uất ức kìm nén trong lòng không thể kiềm chế được nữa, nó khóc òa lên:
- Thầy muốn em nói gì đây? Nói em buồn, em tủi thân, em giận, em ghét thầy à? Phải, em ghét thầy lắm, ghét đến nỗi không muốn nhìn thầy nữa. Em đâu muốn ghét thầy, nhưng chính thầy lại luôn làm em phải ghét thầy. Thầy có biết tối hôm qua ăn cơm xong em học bài giải phẫu đến hơn 10h mới xong không? Học xong mệt không chịu nổi, nhưng em cũng cố lấy Kí sinh trùng ra học. Nhưng mệt quá, nên em ngủ quên lúc nào không hay….
Nó nói một tràng, hai hàng nước mắt chảy dài, nhưng nó mặc kệ.
- Em đừng khóc nữa, nín đi…
- Em cứ khóc đấy. Tại thầy, tại thầy tất cả, nếu như thầy không bắt em học bài Giải phẫu để tối nay thầy kiểm tra thì em đã học xong bài Kí sinh trùng, đâu đến nỗi bị thầy làm bẽ mặt trước lớp như thế. Em đã học vất vả thế nào thầy biết không? Chưa bao giờ em thức khuya học bài, vì thầy, em mới cố gắng thức. Thầy không hiểu em, thầy tàn nhẫn lắm, thầy, thầy ác…
“Chụt !!!!!!!”. WHAT THE HELL?????? OH MY GOD!!!!!!! Lam đang khóc, đang nói ngon lành thì một sự việc xảy ra làm nó đứng hình 5s. Mắt nó mở to hết cỡ. Thầy vừa “kiss” lên mắt nó.
- Thầy, thầy, thầy làm trò gì vậy hả? Sao thầy…Thầy có được phép của em hay không mà thầy làm vậy?
- Tôi xin lỗi, nhưng tôi xin phép em có cho không? Tôi bảo em đừng khóc nữa, ai bảo em không chịu nghe lời? Tôi, không thể chịu được nước mắt của con gái. Nên,…,tôi mới làm thế, chứ tôi không có ý gì đâu, em đừng hiểu lầm.
Nó giờ đã dừng khóc, chỉ ngồi thút thít.
- Phải, tôi ác, tôi tàn nhẫn, tôi xấu xa. Em cứ mắng chửi tôi thế nào cũng không được, chỉ cần đừng khóc. Tôi thật lòng xin lỗi em. Tôi đã sai, tôi đã không thấy sự cố gắng của em. Nhưng tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho em. Lúc sáng, thấy em như vậy tôi cũng buồn chứ. Tôi đâu biết em có số thứ tự30? Nếu biết tôi sẽ không gọi em, tôi nói thật đấy! Em bỏ ra khỏi phòng, tôi sợ em không nghe tôi giảng cách lấy ánh sáng nên tôi đã nói lại một lần nữa. Chứ bình thường tôi không mất thời gian nhắc đi nhắc lại như thế đâu. Em còn nhớ lần đầu tiên tôi dạy lớp em không? Vì em nói không hiểu, với lại em còn ngủ gật nữa, tôi đã phải giảng lại cho em. Tối về, tôi bị viêm họng luôn…Mặc dù tôi nhắc đi nhắc lại cách lấy ánh sáng, nhưng tôi biết em vừa khóc xong, nên sẽ chẳng tiếp thu được gì lời tôi nói. Khi em thực hành, tôi chạy lại định hướng dẫn em, nhưng em lại nói câu đó, như dội gáo nước lạnh vào người tôi vậy. Em có nghĩ đến cảm giác của tôi khi ấy không ?
Nam nói còn nhiều hơn nó nói. Nó nín khóc nãy giờ, nhưng nghe những lời Nam nói, nước mắt nó chảy lúc nào không ha
y. Nam thở dài rồi tiếp tục:
- Mà thôi, chắc em cũng không hiểu đâu. Tôi xin lỗi em. Em không muốn tôi kèm em nữa phải không? Được rồi, tôi về đây. Em cố gắng học nhé, nếu, có gì không hiểu, thì cứ đến gặp tôi…Tôi về đây.
Lam khóc càng lúc càng nhiều. Nó nhìn theo thầy, rồi vô thức, nó chạy lại níu tay thầy:
- Thầy, đừng về. Thầy tiếp tục dạy em đi. Thầy, không cần phải xin lỗi em đâu. Em cũng sai. Em chỉ biết trách thầy, em không hiểu cho suy nghĩ của thầy. Thầy đừng về nhé! Em xin lỗi.
Nam nhìn nó, cười dịu dàng:
- Em đừng khóc nữa được không? Em lau nước mắt rồi muốn nói gì thì nói. Hay đợi tôi “kiss” em mới chịu nín.
Lam lấy tay lau nước mắt, vội nói:
- Em nín đây, thầy đừng “kiss” em nữa. Thầy ở lại, nghe thầy.
Nam thấy cử chỉ ngộ nghĩnh của nó, cười:
- Uhm, tôi không về nữa. Em mà năn nỉ thì ai mà không dám nghe chứ…
Buổi học hôm ấy diễn ra hết sức…bình yên. Đang học, Lam sực nhớ, nó phải thanh minh với thấy mới được:
- Thầy, hôm ấy không phải em ngủ gật trong lớp đâu. Khi đó em đang nằm suy nghĩ thôi. Em nói thật đó….
Tiễn thầy về rồi, nó lấy điện thoại nhắn tin cho My và Diệu: “Ta sẽ không suy nghĩ chuyện nghỉ học nữa đâu”.
Cả tuần nay dồn dập đủ chuyện, khiến Lam quên bén vụ sinh nhật Tùng. Chiều thứ 7, Tiên gọi điện thoại cho nó. “Tám” đã đời, Tiên chợt hỏi:
- Mi có hay gặp anh Tùng không?
- Mới gặp tuần trước nè, ổng từ hồi vô năm học đến giờ mới ghé ta đó. Lo đi chơi với mấy em xinh đẹp thôi.
- Hi hi, đẹp trai thì vậy thôi.
- Xì, mi thấy Nam đẹp trai còn hơn ổng mà có thế đâu?
- Ai biết được, hi hi. Hôm nay sinh nhật anh Tùng nè, không biết có party gì vui không?
- Chết, mi nhắc sinh nhật ta mới nhớ. Híc, bữa trước anh ấy hẹn ta 5h chiều thứ 7 đi sinh nhật. Ta quên mất tiêu!
- Bó tay mi luôn, đầu óc mi để đâu vậy? Được “đệ nhất mỹ nam” mời mà cũng quên . Ặc, 4h rồi, lo chuẩn bị nhanh lên. Anh Tùng đến mà mi chưa xong ổng bỏ ở nhà luôn đó.
- Xì, chở ta đi là vinh hạnh rồi, dám bỏ ta lại à? Bibi mi nhé, iu mi nhiều, giữ gìn sức khỏe nghe!
- Ok, ta cũng iu mi. Bibi.
Sau một hồi chỉnh trang, nó nhìn vào gương, đưa hai ngón tay lên:
- Ok, tạm ổn.
Giờ chỉ còn ngồi chờ Tùng đến thôi. Nhưng nó sực nhớ một chuyện quan trọng, nó chưa chuẩn bị quà cho Tùng. Híc, thà không hứa thì thôi, bữa trước nó đã hứa sẽ chuẩn bị một món quà bất ngờ cơ mà. Làm sao đây? Chưa kịp suy nghĩ xong thì:
- Chị Hai, anh Tùng đến kìa.
“Thằng khỉ này hồi nào cũng hét toáng lên, giật cả mình”
- Nghe rồi, lần sau hét nhỏ nhỏ thôi nghe , hét to đến nỗi cái tường cũng rung kìa. Sập nhà ra đường ở đừng có than trách ai.
- Híc, biết rồi chị Hai. Tại mấy bữa chị Hai bảo có ai đến tìm thì gọi thật to, nên Hiển mới…
- Được rồi, được rồi, thích làm gì thì làm. Chị Hai đi đã, nói mẹ đừng nấu cơm nghe.
-
<<1 ... 34567 ... 11>>
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Gửi bình luận
. TRANG CHỦ
241461
U-ON
[sitemap] [robots.txt]

Vietnam Backlinks
Free Backlink Exchange For Seo Free Auto Backlink Exchange Service Travel Backlinks